Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là giai đoạn phong kiến, khi chế độ đa thê còn phổ biến. Quan niệm "trọng nam khinh nữ" ăn sâu vào tư tưởng, khiến người phụ nữ, dù có đức hạnh hay tài giỏi đến đâu, cũng chỉ được đánh giá qua vai trò trong gia đình và danh phận được xã hội công nhận. Người vợ chính thức, dù tính tình ra sao, vẫn nắm giữ vị trí danh giá, là "vợ cưới" được gia đình và xã hội thừa nhận. Còn những người phụ nữ khác, dù có yêu thương sâu đậm, có mang lại niềm vui cho người đàn ông, thì về mặt pháp lý và xã hội, họ vẫn chỉ là "vợ theo không", không có quyền lợi và địa vị tương xứng. Thực tế sinh hoạt của người xưa, việc cưới hỏi phải trải qua nhiều lễ nghi, thủ tục để có được sự công nhận của hai họ và làng xóm, điều này càng củng cố vị thế của "vợ cưới". Ngược lại, những mối quan hệ ngoài luồng hoặc thiếp, dù có tình cảm, cũng không có sự ràng buộc pháp lý hay sự chấp nhận của cộng đồng, dẫn đến sự tủi hổ và bất an cho người phụ nữ.