Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp lúa nước. Lao động nông nghiệp đòi hỏi sự phân công lao động rõ ràng và phụ thuộc nhiều vào sức người. Công việc đồng áng thường được phân chia theo giới tính và độ tuổi. Người đàn ông thường đảm nhiệm những việc nặng nhọc như cày, bừa, làm đất, trong khi phụ nữ đảm nhận việc cấy lúa, chăm sóc mạ, gặt hái và các công việc nội trợ, thu hoạch. 'Thợ cấy' và 'thợ cày' không chỉ đơn thuần là nghề nghiệp mà còn ngầm chỉ vai trò, giới tính trong gia đình và ngoài đồng. Việc 'thợ cấy' lấy 'thợ cày' ám chỉ sự thay đổi trong cơ cấu lao động của gia đình hoặc làng xã, có thể là người đàn ông đi xa làm việc, hoặc có sự hoán đổi vai trò lao động. 'Thợ mạ' là những người làm công việc chăm sóc mạ non, một công đoạn quan trọng nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ, nhạy cảm và thường do những người yếu hơn hoặc ít kinh nghiệm hơn đảm nhận. Khi thiếu vắng những người lao động chính, hoặc khi cơ cấu lao động bị đảo lộn, những người còn lại, đặc biệt là những người ít kinh nghiệm hơn (thợ mạ), sẽ phải gánh vác công việc nặng nề, dẫn đến cảnh 'khóc ngày khóc đêm'. Câu ca dao phản ánh thực tế khắc nghiệt của đời sống nông nghiệp, sự phụ thuộc vào sức lao động và sự trân trọng những người lao động, đồng thời thể hiện nỗi niềm của người phụ nữ khi phải xa quê hoặc khi gia đình gặp khó khăn.