Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ đời sống lao động và sinh hoạt nông nghiệp lúa nước của người Việt, nơi các công việc đồng áng như "bốc", "giần", "sàng" lúa là quen thuộc và thường gắn liền với sự vất vả. "Bốc" là hành động dùng tay hoặc đồ vật để múc thóc, lúa lên. "Giần" là dùng nong, nia để sàng lọc, tách hạt thóc lép, rơm rạ. "Sàng" là hành động giũ sàng để làm cho hạt thóc, gạo rơi xuống, loại bỏ tạp chất. Khi yêu nhau, người ta sẵn sàng làm những việc vất vả, thậm chí là những công việc mà bình thường có thể coi là nặng nhọc hoặc kém hấp dẫn để thể hiện tình cảm. Ngược lại, khi đã nảy sinh ác cảm, sự khinh ghét, thì dù có được đãi ngộ bằng những thứ tốt đẹp nhất, sang trọng nhất như "đũa ngọc mâm vàng" (biểu tượng cho sự giàu sang, thịnh vượng, thức ăn ngon, vật dụng quý) họ cũng không còn hứng thú, thậm chí còn từ chối. Điều này phản ánh tâm lý con người rất nhạy cảm với tình cảm, khi yêu thì mọi thứ đều đẹp đẽ, làm gì cũng thấy vui vẻ, còn khi ghét thì mọi thứ trở nên vô nghĩa. Nó cũng thể hiện một phần tập quán ăn uống, sinh hoạt của xã hội xưa, nơi vật dụng ăn uống cũng thể hiện sự sang hèn, quý tiện.