Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài đồng dao 'Nu na nu nống' có nguồn gốc sâu xa từ đời sống sinh hoạt và lao động của người Việt xưa, đặc biệt là trong cộng đồng nông nghiệp. 'Nu na nu nống' có thể bắt nguồn từ âm thanh mô phỏng tiếng bước chân, tiếng động trong các hoạt động thường ngày hoặc tiếng nhạc cụ đơn giản dùng để xướng lên khi bắt đầu trò chơi. Các hình ảnh như 'chân vàng, chân bạc', 'đá đầu con voi', 'đá ruộng bồ câu', 'đá râu ông già' không chỉ mang tính tượng hình, gợi sự liên tưởng thú vị cho trẻ mà còn phản ánh những vật quen thuộc trong đời sống làng quê: có thể là đồ trang sức (chân vàng, chân bạc), các con vật nuôi trong nhà hoặc ngoài đồng (con voi, bồ câu), hoặc hình ảnh người nông dân lao động (râu ông già). 'Đá lên, đá xuống', 'đá ra đường cái' mô tả sự vận động, di chuyển. 'Gặp gái đi đường' là một tình huống giao tiếp đời thường. Cuối cùng, 'Có phường trống quân, có chân thì rụt' thể hiện bài học kinh nghiệm thực tế: 'trống quân' là một hình thức ca hát đối đáp dân gian, thường có sự tham gia của nhiều người, có thể mang tính chất đối phó hoặc cần sự khôn khéo. Lời khuyên 'có chân thì rụt' là sự đúc kết kinh nghiệm về việc né tránh, rút lui khi cần thiết, một bài học sinh tồn quan trọng trong xã hội xưa, nơi mà sự khéo léo, lanh trí và biết tùy cơ ứng biến là yếu tố then chốt để tồn tại và phát triển.