Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài đồng dao này ra đời trong bối cảnh Việt Nam là một nước nông nghiệp lúa nước lâu đời. Hình ảnh 'trồng đậu, trồng cà', 'khế ngọt, khế chua', 'cây cam, cây quýt', 'cây mít, cây hồng', 'cành đa, cành nhãn' phản ánh rõ nét nền nông nghiệp đa canh, đa cây trồng và sự gắn bó mật thiết giữa người dân với thiên nhiên, đất đai. Việc trồng trọt không chỉ cung cấp lương thực, thực phẩm mà còn là một nét đẹp văn hóa, gắn liền với các lễ hội, tín ngưỡng dân gian. 'Cột đình, cột chùa' là những công trình kiến trúc tâm linh, văn hóa quan trọng trong đời sống làng xã xưa, việc nhắc đến chúng cho thấy sự quen thuộc và vai trò của chúng trong cộng đồng. 'Hai tay ôm cột' có thể là hình ảnh ẩn dụ cho công việc xây dựng, tu sửa những công trình này, hoặc đơn giản là hình ảnh con người lao động vất vả, kiên trì. Câu cuối 'Có chân thì rụt' là một bài học kinh nghiệm được đúc kết từ thực tiễn cuộc sống, từ bao đời nay, khuyên con người phải biết tích cóp, tiết kiệm, không phung phí của cải làm ra, bởi lẽ 'có chân' (có khả năng, có cơ hội) thì phải biết 'rụt' (gom lại, giữ gìn) để dành dụm cho tương lai, cho những lúc khó khăn, hoạn nạn.
Kết luận
Đồng dao 'Trồng đậu trồng cà' là bài học về lao động, về ý thức tiết kiệm, thể hiện triết lý sống giản dị, sâu sắc của người Việt. Giá trị nghệ thuật nằm ở ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc.