Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ thực tiễn hôn nhân và gia đình trong xã hội cũ, đặc biệt là các gia đình có nhiều vợ hoặc nơi người đàn ông có quyền quyết định mọi chuyện. Trong bối cảnh phong kiến, đặc biệt là tầng lớp quan lại, địa chủ, việc có nhiều vợ là phổ biến. Người vợ cả thường có địa vị cao, con cái cũng được ưu tiên. Tuy nhiên, đôi khi có những người đàn bà vì muốn nịnh chồng, hoặc vì địa vị của con trai mình mà thiên vị con của chồng với người vợ khác (con chồng) hơn cả con ruột của mình (cháu ngoại – con của con gái mình, mà con gái thì thường thiệt thòi trong xã hội xưa). Hoặc cũng có thể là hình ảnh một người bà, người mẹ chồng chỉ quan tâm đến cháu nội (con của con trai) mà bỏ bê, coi thường cháu ngoại (con của con gái). Sự thiên vị này xuất phát từ quan niệm trọng nam khinh nữ, coi con trai là "của để dành" cho dòng họ, còn con gái đi lấy chồng là "hết", không còn thuộc về gia đình mình nữa. Do đó, việc chăm sóc, yêu thương con cái của con trai (cháu nội) thì có ý nghĩa hơn, được ưu tiên hơn so với con cái của con gái (cháu ngoại).