Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, nơi bữa ăn là thước đo của sự no đủ và sinh hoạt. Bữa cơm hàng ngày của người nông dân Việt Nam vốn gắn liền với các loại rau dân dã, từ rau muống, rau dền, rau lang đến các loại rau theo mùa. Rau không chỉ cung cấp vitamin, chất xơ mà còn làm tăng hương vị, giúp bữa cơm thêm phần hấp dẫn và cân đối. Việc ăn cơm mà thiếu rau bị coi là một bữa ăn không trọn vẹn, thiếu thốn. Mặt khác, đám tang trong văn hóa Việt Nam, đặc biệt là đám tang của những gia đình khá giả, thường có nhiều nghi lễ long trọng, trong đó tiếng trống, tiếng kèn, tiếng mõ (nhạc đám ma) đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn dắt linh hồn người đã khuất và thể hiện sự tiếc thương của người sống. Việc đám ma nhà giàu mà không có nhạc sẽ bị coi là thiếu trang trọng, thiếu tôn nghiêm, làm mất đi ý nghĩa của nghi lễ. Sự đối lập giữa hai hình ảnh tưởng chừng không liên quan này đã tạo nên một cách nói ẩn dụ độc đáo, nhấn mạnh sự khiếm khuyết, vô nghĩa khi thiếu đi một yếu tố quan trọng, dù là nhỏ bé nhưng không thể thay thế.