Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội nông nghiệp lúa nước truyền thống của Việt Nam, nơi hạt thóc và hạt lúa là biểu tượng của sự no đủ và công sức lao động. Hành động "lừa thóc" ám chỉ việc gian lận trong việc thu hoạch, chia lúa gạo, bóc tách phần tốt để chiếm đoạt, bỏ lại phần xấu cho người khác. Điều này phản ánh thực trạng phân chia tài sản, sản phẩm nông nghiệp hoặc trong các giao dịch mua bán thời xưa, nơi sự trung thực rất được coi trọng. "Ăn cóc bỏ gan" là hình ảnh mượn từ đặc điểm sinh học của con cóc, thường rất nhút nhát, dễ giật mình. Khi "bỏ gan" tức là mất đi sự cảnh giác, trở nên liều lĩnh một cách nguy hiểm. Kết hợp hai vế, câu thành ngữ vẽ nên bức tranh về những kẻ làm việc mờ ám, gian dối để trục lợi, bất chấp hậu quả và đánh mất đi sự thận trọng cần thiết.