Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Ăn của chùa ngọng miệng" bắt nguồn từ quan niệm dân gian về sự thiêng liêng của chốn đình chùa và các vật phẩm dâng cúng. Xưa kia, chùa chiền không chỉ là nơi thờ tự mà còn là trung tâm sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng của làng xã. Những vật phẩm cúng dường như gạo, tiền, đồ ăn thức uống đều là công sức đóng góp của nhiều người, là tài sản chung. Việc ai đó lén lút lấy trộm hoặc chiếm đoạt những thứ này bị coi là hành vi vô đạo đức, phạm thượng, trái với lẽ trời đất. Theo niềm tin tâm linh, những người làm việc thất đức đó sẽ bị trừng phạt, mà biểu hiện dễ thấy nhất là sự "ngọng miệng", tức là không còn nói năng rành mạch, bị vấp váp khi nói. Điều này tượng trưng cho sự day dứt lương tâm, sự dối trá và không thể che giấu tội lỗi của bản thân. Câu nói phản ánh rõ nét tập quán sinh hoạt và tín ngưỡng của người Việt xưa, nơi mà ranh giới giữa cái thiện và cái ác, giữa sự tôn kính và tội lỗi thường được thể hiện qua những hình phạt mang tính răn đe, tâm linh.