Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ thực tiễn cuộc sống lao động và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt trong bối cảnh kinh tế tự cung tự cấp, nơi mà sự thiếu hụt lương thực, cái đói thường xuyên đe dọa. Vào những thời kỳ giáp hạt, mùa màng thất bát, hoặc khi đối mặt với thiên tai, dịch bệnh, người nông dân thường lâm vào cảnh túng quẫn. Để tồn tại qua ngày, họ buộc phải vay mượn từ những người hàng xóm, bạn bè, hoặc những người cho vay nặng lãi. Ban đầu có thể chỉ là vay ít để tạm qua cơn đói, nhưng nếu không có phương án sản xuất, kinh doanh hiệu quả để trả nợ, thì khoản nợ ấy sẽ ngày càng chồng chất, trở thành gánh nặng khó gỡ. "Ăn đói qua ngày" mô tả chính xác cái cảnh thiếu thốn, phải chắt chiu từng bữa ăn. Còn "ăn vay" là hành động vay mượn để giải quyết nhu cầu cấp bách. "Nên nợ" là kết quả tất yếu của việc vay mà không có khả năng hoàn trả, tạo ra một vòng luẩn quẩn khó thoát ra, ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống cá nhân và cả gia đình.