Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ nền văn minh lúa nước và đời sống sinh hoạt giản dị, có phần thiếu thốn của người Việt xưa. Trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp, lương thực thường không dư dả, bữa ăn ngon là điều quý giá. Người xưa nhận thấy rằng, nếu ăn quá no hoặc quá vội vàng, họ sẽ không còn cảm nhận hết được vị ngon của món ăn, thậm chí còn cảm thấy khó chịu, ngán ngẩm. Ngược lại, khi ăn với lượng vừa phải, nhai kỹ, họ có thể cảm nhận trọn vẹn từng hương vị, món ăn trở nên hấp dẫn và ý nghĩa hơn. Điều này còn phản ánh triết lý sống 'biết đủ là hạnh phúc' của người Á Đông, coi trọng sự điều độ, tiết chế trong mọi mặt của đời sống, từ ăn uống đến hưởng thụ vật chất và tinh thần, nhằm giữ gìn sức khỏe và sự thanh thản trong tâm hồn.