Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa. Trong đời sống sinh hoạt, đặc biệt là trong các bữa ăn cộng đồng hoặc khi tiếp khách, việc ăn uống gọn gàng, không để rơi vãi thể hiện sự tôn trọng với người phục vụ và với chính thức ăn. "Đọi" ở đây có thể hiểu là cái bát, cái chén hay cái mâm. "Ăn không nên đọi" ám chỉ hành động ăn uống thiếu tế nhị, làm đổ thức ăn ra ngoài, vừa lãng phí, vừa mất thẩm mỹ. Song song đó, "nói không nên lời" là hình ảnh của một người thiếu suy nghĩ, không có khả năng diễn đạt ý tưởng một cách rõ ràng, mạch lạc. Trong một xã hội trọng lời ăn tiếng nói, việc ăn nói lúng túng, không trôi chảy bị xem là một điểm yếu, thể hiện sự thiếu hiểu biết hoặc thiếu tôn trọng người đối diện. Do đó, câu thành ngữ ra đời như một lời nhắc nhở, răn dạy về sự cẩn trọng trong cả hành động và lời nói.