Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ 'Ăn trắng mặc trơn' ra đời từ bối cảnh kinh tế - xã hội Việt Nam thời kỳ phong kiến và cận đại, khi mà đại đa số dân chúng sống dựa vào nông nghiệp. Sản xuất nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, nên nạn đói, cái ăn cái mặc luôn là nỗi lo thường trực. Lúa gạo trắng là lương thực chính, biểu tượng của sự no đủ. Vải vóc, đặc biệt là vải trắng (thường là vải mộc, chưa nhuộm màu cầu kỳ), là thứ thiết yếu để may quần áo. Việc có đủ 'ăn trắng' (gạo trắng) đã là một sự sung túc, và thêm 'mặc trơn' (quần áo vải trắng lành lặn) càng khẳng định cuộc sống không còn thiếu thốn, cơ cực. Nó là ước mơ giản dị nhất của người nông dân sau những ngày lao động vất vả, mong sao không còn cảnh áo rách, quần vá, bữa đói, bữa no. Đây là mong muốn về một cuộc sống ổn định, đủ đầy, thoát khỏi cảnh lầm than.