Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu thành ngữ "Ba lọc bảy lừa mắc phải bừa rụng răng" bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Thời xưa, trâu, bò là vật nuôi chính để kéo cày, kéo bừa. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, người ta cũng có thể dùng các loại vật nuôi khác như lợn (ba lọc có thể là một cách gọi khác của lợn, hoặc một loại vật nuôi khác nhưng ít phổ biến hơn) hoặc lừa để kéo. Cái bừa là công cụ làm đất thô sơ, thường được làm bằng gỗ, với các răng bằng kim loại hoặc gỗ để xới đất. Việc "rụng răng" của bừa ám chỉ nó đã cũ, hỏng, hoặc bị lỗi kỹ thuật, không còn sử dụng tốt. Trong quá trình làm việc đồng áng, việc vật nuôi (ba lọc, bảy lừa) bị mắc vào một công cụ đã hỏng (bừa rụng răng) là một hình ảnh rất thực tế. Nó có thể xảy ra do sự bất cẩn của người điều khiển, hoặc do sự cố kỹ thuật. Từ hình ảnh thực tế này, dân gian đã khái quát hóa thành một bài học về sự khôn ngoan thất bại. Những kẻ "ba lọc bảy lừa" là những kẻ tính toán, lừa lọc (lừa ở đây có thể ám chỉ cả con vật lừa và hành động lừa lọc). Sự "mắc phải bừa rụng răng" là kết cục bi hài, khi sự khôn ngoan của chúng lại dẫn đến hậu quả tai hại, tự chuốc họa vào thân, giống như việc vật nuôi khỏe mạnh bị mắc kẹt bởi một công cụ vô dụng và nguy hiểm.