Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này có nguồn gốc từ kinh nghiệm thực tiễn của người nông dân Việt Nam xưa, những người luôn phải đối mặt với bài toán kinh tế trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày. Chữ 'tru' có thể hiểu là gà trống, một tài sản có giá trị trong gia đình, dùng để cúng lễ, bán lấy tiền hoặc để sinh sản. 'Ló' có thể chỉ măng hoặc một loại thực phẩm nào đó, không có giá trị lâu dài hay lớn. Chó cũng là vật nuôi có ích, vừa giữ nhà, vừa có thể bán lấy tiền. Việc đổi những con vật có giá trị sinh lời, lâu dài lấy 'thúng ló' hay 'vại cà' là những thứ tiêu sản, ăn vào là hết, thể hiện sự thua thiệt, thiệt hại nặng nề. Nó phản ánh cái nhìn khôn ngoan của dân gian về sự trao đổi, mua bán, warns về những quyết định kinh tế thiếu suy xét, dẫn đến tổn thất không đáng có, làm mất đi tài sản gốc để đổi lấy những thứ không mang lại lợi ích lâu dài.