Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống nông nghiệp lúa nước và sinh hoạt làng xã truyền thống của người Việt xưa. Thời xưa, cuộc sống gắn liền với đồng áng, con người từ nhỏ đã được làm quen với các công việc đồng áng, chăn nuôi, đánh bắt cá để phụ giúp gia đình, vừa học hỏi kinh nghiệm sống. Khi lớn lên, thanh niên trai tráng là lực lượng lao động chính, đảm nhận việc cày cấy, xây dựng, tham gia công vụ làng xã, thậm chí là đi lính, làm phu phen tạp dịch (đi 'hầu'). Đến khi tuổi già sức yếu, không còn khả năng lao động, họ trở thành 'khách nợ' – nghĩa là con cái phải gánh vác, chăm sóc, hoặc bản thân họ phải sống nhờ vào sự giúp đỡ, có thể là vẫn còn mang nợ nghĩa vụ với gia đình, xã hội, hoặc đơn giản là không còn khả năng tự lo cho bản thân, trông chờ vào con cháu.