Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ tín ngưỡng dân gian Việt Nam, nơi Bụt (Phật) được tôn thờ và tin là có khả năng ban phước lành. Tuy nhiên, trong thực tế cuộc sống, người dân nhiều khi lại có tâm lý 'sính ngoại', coi trọng những gì xa lạ, mới mẻ hơn là những gì quen thuộc. Có thể thấy, vào thời xưa, khi giao thương, đi lại chưa phát triển, người ta thường tin vào những câu chuyện về những vị thần ở những vùng đất xa xôi, linh thiêng hơn. Ngược lại, vị thần ở ngay ngôi chùa làng, nơi mọi người đều quen thuộc, hàng ngày lễ bái, lại có thể bị xem nhẹ. Điều này phản ánh một cách nhìn nhận con người về giá trị, sự quen thuộc và những điều tốt đẹp ở gần. Nó có thể bắt nguồn từ những câu chuyện dân gian, những bài học kinh nghiệm được ông cha ta đúc kết qua nhiều thế hệ về việc trân trọng những gì mình đang có.