Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Bút sa, gà chết" có nguồn gốc sâu xa từ đời sống nông nghiệp và tập quán sinh hoạt của người Việt xưa, gắn liền với nghề làm ruộng và chăn nuôi. Trong xã hội phong kiến, việc viết lách, đặc biệt là những văn bản mang tính pháp lý, hành chính hoặc ghi chép quan trọng, thường được thực hiện bởi quan lại, văn thân. Mực là thứ quý giá, và việc viết ra một chữ hay một dòng trên giấy thường mang theo trách nhiệm lớn lao. Một khi chữ đã được viết ra, nó mang tính quyết định, không thể sửa đổi hay xóa bỏ dễ dàng như khi nói. Song song đó, con gà trong văn hóa Việt Nam là vật nuôi phổ biến, thường được dùng làm lễ vật cúng tế, biếu tặng hoặc làm thực phẩm trong những dịp quan trọng. Việc "chết gà" có thể ám chỉ một sự mất mát, một hậu quả cụ thể, đôi khi là sự hy sinh không đáng có hoặc một quyết định mang tính sát thương. Sự kết hợp giữa "bút sa" (hành động có tính quyết định, khó vãn hồi) và "gà chết" (hậu quả, sự mất mát) đã tạo nên một hình ảnh sinh động, nhấn mạnh tính dứt khoát và hậu quả không thể thay đổi của một quyết định hay lời nói đã được thực hiện.