Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, gắn liền với nền nông nghiệp lúa nước và các lễ nghi, tín ngưỡng dân gian. Rằm tháng Bảy (Lễ Vu Lan, Tết Trung Nguyên) là dịp con cháu tưởng nhớ ông bà, cha mẹ đã khuất, thường có lễ cúng cơm, sửa soạn đồ mã, quần áo giấy để hóa vàng. Đây là một trong những dịp lễ quan trọng, đòi hỏi sự chuẩn bị tươm tất về vật chất. Tương tự, Rằm tháng Giêng (Tết Nguyên Tiêu) là dịp cuối cùng của Tết Nguyên Đán, mọi người thường đi chùa cầu an, xin lộc, đi chơi xuân, thưởng ngoạn đèn hoa. Đây cũng là lúc gia đình sum họp, ăn uống, chi tiêu cho các hoạt động vui chơi. Câu tục ngữ ra đời như một lời nhắc nhở, đúc kết kinh nghiệm từ thực tế sinh hoạt, sản xuất của người nông dân xưa: cả năm tích góp, đến hai dịp lễ này thì phải chi tiêu đáng kể. Nó phản ánh sự khéo léo trong việc quản lý tài chính, biết dành dụm cho những dịp lễ quan trọng để thể hiện lòng hiếu thảo, tín ngưỡng và cũng để tận hưởng không khí lễ hội.