Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người nông dân Việt Nam trong lao động sản xuất, đặc biệt là trong lĩnh vực nông nghiệp gắn liền với sông nước. Tháng Năm âm lịch, theo lịch nông nghiệp, thường là thời điểm giao mùa, tiết trời nóng bức, là lúc cá rô bước vào mùa sinh sản. Cá rô mẹ lúc này thường rất hung dữ để bảo vệ trứng và cá con, sẵn sàng tấn công những kẻ xâm phạm lãnh thổ của chúng, kể cả con người. Đặc biệt, những người làm nghề đánh bắt cá, hoặc người dân sinh sống gần sông nước, ao hồ thường xuyên tiếp xúc với cá rô và có thể bị chúng cắn. Vết cắn của cá rô không chỉ gây đau đớn mà còn có thể để lại những mầm bệnh nhiễm trùng nếu không được xử lý kịp thời. So sánh với "dằm gỗ lim" - một loại dằm gỗ rất cứng, nhọn, khó rút ra và gây đau buốt kéo dài - cho thấy mức độ nguy hiểm và sự dai dẳng của vết thương. Gỗ lim là loại gỗ quý, có đặc tính cứng chắc, nên dằm của nó cũng vì thế mà trở nên nguy hiểm hơn. Vì vậy, câu thành ngữ ra đời như một lời khuyên, một bài học kinh nghiệm được đúc kết qua bao đời, nhắc nhở mọi người, đặc biệt là những ai làm việc ngoài đồng ruộng, sông nước, phải hết sức đề phòng, tránh xa những con cá rô vào thời điểm này.