Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu nói này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống và quan sát thiên nhiên của người Việt xưa, gắn liền với chu kỳ mùa vụ nông nghiệp. 'Xuân' không chỉ là mùa đẹp nhất trong năm, tượng trưng cho sức sống, sự tươi mới, mà còn là khởi đầu của một năm lao động. 'Tuổi' ở đây là sự trưởng thành, là quá trình con người lớn lên theo thời gian. Người xưa nhận thấy rằng, cũng như mùa xuân rồi sẽ qua đi nhường chỗ cho mùa hạ, mùa thu, thì tuổi trẻ cũng sẽ qua đi khi con người bước vào tuổi trưởng thành, tuổi già. Khi đã lớn hơn, con người phải gánh vác nhiều trách nhiệm hơn, không còn vô lo như thời niên thiếu, và vẻ tươi trẻ cũng dần phai nhạt. Sự 'đuổi' ở đây diễn tả quy luật tự nhiên, không thể đảo ngược, nhấn mạnh tính tuần hoàn nhưng cũng đầy tiếc nuối của thời gian.