Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn của người nông dân Việt Nam trong đời sống sinh hoạt và sản xuất nông nghiệp lúa nước. Vào những thời kỳ khó khăn, giáp hạt, khi nguồn thực phẩm khan hiếm, người dân thường nhặt nhạnh đủ loại rau dại, rau tạp mọc ở bờ ruộng, bờ mương, ven làng về nấu canh ăn. Họ nhận thấy rằng sự kết hợp của nhiều loại rau khác nhau, dù là "tập tàng", lại tạo nên một món canh có hương vị thơm ngon, ngọt lành, bổ dưỡng hơn so với việc chỉ ăn một loại rau đơn lẻ. Từ quan sát về thế giới thực vật này, ông cha ta đã liên hệ sang thế giới con người. Trong xã hội xưa, việc nhận nuôi con ghẻ, con nuôi, con của người thân... là khá phổ biến, đặc biệt là ở những gia đình hiếm muộn hoặc có hoàn cảnh khó khăn. Những đứa trẻ "tập tàng" này, nếu được gia đình yêu thương, chăm sóc, dạy dỗ cẩn thận, chu đáo, chúng cũng sẽ lớn lên khỏe mạnh, thông minh, ngoan ngoãn và trở thành người có ích cho gia đình và xã hội, không thua kém gì con ruột. Chính vì vậy, câu "Canh tập tàng thì ngon, con tập tàng thì khôn" ra đời, đúc kết kinh nghiệm quý báu về cả ẩm thực lẫn cách giáo dục con người.