Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ tín ngưỡng dân gian lâu đời của người Việt, gắn liền với hình ảnh hai loại cây rất phổ biến trong làng quê Việt Nam. Cây đa thường mọc ở đình làng, bến nước, nơi tụ tập sinh hoạt cộng đồng và cũng là nơi thờ cúng thần linh, người ta tin rằng thần làng, thần đất ngự trị ở đó. Vì vậy, cây đa mang ý nghĩa thiêng liêng, tôn kính. Ngược lại, cây gạo thường mọc giữa cánh đồng, thân cây to, rỗng ruột hoặc có những hình thù kỳ dị khi về đêm, cộng thêm với gió thổi qua kẽ lá tạo ra những âm thanh ghê rợn, dễ khiến người ta liên tưởng đến ma quỷ, oan hồn. Trong đời sống nông nghiệp, việc đi lại buổi tối qua những nơi có cây đa, cây gạo cũng tiềm ẩn những nguy hiểm nhất định, từ đó hình thành nên những câu chuyện dân gian truyền miệng, góp phần tạo nên sự khác biệt trong nhận thức về hai loài cây này trong tâm thức người Việt xưa.