Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm quan sát đời sống sinh hoạt và lao động sản xuất của người Việt xưa, đặc biệt là trong môi trường nông nghiệp. Trong đời sống hàng ngày, việc sử dụng kim may vá là rất phổ biến, từ việc sửa quần áo, vá lưới đánh cá cho đến các công việc thủ công khác. Chiếc kim, dù nhỏ bé nhưng lại có đặc tính sắc nhọn. Khi một chiếc kim bị thất lạc hoặc cố tình giấu trong một vật dụng nào đó, chẳng hạn như một túi vải, một chiếc gối cũ, hay thậm chí là chôn vùi trong đống rơm, thì theo thời gian, do sự tác động của môi trường, sự xê dịch, hoặc do chính đặc tính của vật liệu bọc (ví dụ: vải mục dần), chiếc kim nhọn sẽ có xu hướng trồi ra ngoài. Kinh nghiệm thực tế này đã được dân gian khái quát hóa thành một quy luật mang tính biểu tượng, phản ánh rằng những gì bị che giấu, những bí mật hay bản chất thật của con người, dù được ngụy trang khéo léo đến mấy, cũng không thể tồn tại mãi mãi mà sẽ dần dần bị phát hiện.