Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của người Việt xưa về quy luật tự nhiên và áp dụng vào đời sống xã hội. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, cây cối phụ thuộc rất nhiều vào thời tiết, đặc biệt là gió. Gió có thể mang lại mưa thuận gió hòa để cây lúa phát triển, nhưng cũng có thể là gió bão gây hại. Khi cây cối đang trong giai đoạn cần sự tĩnh lặng để phát triển hoặc tránh những tác động xấu, thì những cơn gió vẫn cứ thổi. Từ hình ảnh thiên nhiên đó, người xưa liên hệ với cuộc sống con người. Ai cũng có lúc mong muốn được nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, hoặc cần một khoảng lặng để suy tư, làm việc quan trọng. Tuy nhiên, cuộc đời lại luôn có những biến động, những sự kiện bất ngờ xảy ra, khiến con người không thể tránh khỏi những phiền muộn, lo toan, hay những thử thách. Nó phản ánh thực tế về sự vận động không ngừng của vạn vật và sự phụ thuộc, đôi khi là bất lực của con người trước những yếu tố khách quan.