Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Cha chung không ai khóc' bắt nguồn từ thực tiễn đời sống hôn nhân và gia đình phong kiến, đặc biệt là trong các gia đình nhiều đời, nhiều con cháu. Khi một người đàn ông có nhiều vợ hoặc gia đình có nhiều thế hệ cùng sống chung dưới một mái nhà, người đàn ông đó được coi là 'cha chung'. Tuy nhiên, khi người 'cha chung' này qua đời, sự thương tiếc và trách nhiệm lo liệu tang ma thường bị chia sẻ, nhạt nhòa. Các bà vợ, các người con thường chỉ lo cho gia đình, dòng tộc nhỏ của mình, ít khi có sự đồng lòng, đoàn kết để lo liệu chung. Điều này dẫn đến sự thiếu trách nhiệm, thậm chí là tranh giành, bè phái trong việc chia tài sản hoặc quản lý công việc chung. Bên cạnh đó, trong xã hội xưa, việc sở hữu tài sản chung, đất đai chung của làng xã, dòng họ cũng thường rơi vào tình trạng tương tự. Nếu không có người đứng ra quản lý, bảo vệ một cách minh bạch và công bằng, tài sản chung dễ bị xâm lấn, lãng phí bởi chính những người mang danh 'chung'.