Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Cha làm thầy con đốt sách" có nguồn gốc sâu xa từ nền văn hóa trọng học, coi trọng đạo lý "cha truyền con nối" của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, nghề dạy học được xem là một nghề cao quý, người thầy (thường là cha) được tôn kính như bậc cha mẹ thứ hai, bởi họ mang lại tri thức, khai sáng cho con cái và xã hội. Sách vở, bút nghiên là những vật dụng thiêng liêng, gắn liền với sự nghiệp "cơm áo không đặng rứt áo ra đi" của người làm thầy. Việc người con "đốt sách" ở đây không chỉ là hành động phá hoại vật chất mà còn là sự phủ nhận, xem thường công sức, trí tuệ và đạo đức của người cha. Nó có thể xuất phát từ những trường hợp cụ thể trong lịch sử hoặc trong đời sống dân gian, khi có những người con vì tư thù cá nhân, vì tư tưởng lệch lạc hoặc do bị ảnh hưởng bởi các yếu tố tiêu cực đã quay lưng lại với truyền thống gia đình, xem thường cha mình và những gì ông đại diện. Câu thành ngữ ra đời như một lời cảnh báo, phê phán những hiện tượng suy đồi đạo đức, thiếu tôn trọng nền tảng tri thức và công ơn của cha mẹ, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc gìn giữ và phát huy giá trị truyền thống.