Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm quan sát đời sống sinh hoạt và quan niệm về người phụ nữ trong xã hội phong kiến Việt Nam. "Chân vò" gợi liên tưởng đến dáng đi lạch bạch, chậm chạp, không khéo léo của con vịt, thể hiện sự vụng về, kém cỏi trong công việc nội trợ. "Đít vại" thì chỉ phần hậu môn của cái vại, một vật dụng sinh hoạt gia đình thường có dáng phình to ở dưới, gợi cảm giác nặng nề, cồng kềnh, không thon thả, cũng ám chỉ sự kém duyên dáng. Sự kết hợp này tạo nên hình ảnh một người phụ nữ xấu xí, lười nhác, không làm được việc gì ngoài việc ăn tiêu, gây gánh nặng cho gia đình. Quan niệm về vai trò người phụ nữ xưa là phải đảm đang việc nhà, sinh con đẻ cái, chăm sóc chồng con. Người phụ nữ nào không làm được những điều đó, đặc biệt là lười biếng, ăn bám, sẽ bị xã hội lên án gay gắt, và câu thành ngữ này là một biểu hiện của sự lên án đó.