Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người Việt xưa trong công tác phòng chống cháy rừng, một vấn đề nan giải trong đời sống nông nghiệp và sinh hoạt. Rừng núi chiếm diện tích lớn, là nguồn tài nguyên quan trọng, cung cấp củi, thức ăn, nơi săn bắt và bảo vệ nguồn nước. Tuy nhiên, vào mùa khô, thảm thực vật trở nên hanh khô, dễ bắt lửa. Chỉ một sơ suất nhỏ như vứt tàn lửa từ điếu thuốc, đốt nương rẫy không cẩn thận, hoặc trẻ con nghịch lửa cũng có thể thổi bùng lên một đám cháy lớn, thiêu rụi cả cánh rừng. Chính từ những bài học xương máu, những mất mát to lớn đó, cha ông ta đã đúc kết nên câu thành ngữ này để nhắc nhở mọi người về sự nguy hiểm tiềm ẩn từ những thứ nhỏ bé, đồng thời đề cao tinh thần cảnh giác, ý thức phòng cháy chữa cháy.