Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát thực tế đời sống của người nông dân Việt Nam xưa, vốn gắn bó mật thiết với tự nhiên và canh tác nông nghiệp. Mặt trời, với quy luật mọc, lặn và sự thay đổi của thời tiết (nắng, mưa), là một phần không thể thiếu trong đời sống. Cái nắng gay gắt của mùa hè, đặc biệt ở các vùng nông nghiệp, có thể gây ra hạn hán, ảnh hưởng nghiêm trọng đến mùa màng. Việc 'chạy' khỏi nắng không chỉ là mong muốn tránh cái nóng mà còn là nỗi lo sợ mất mùa, mất mát. Từ đó, người xưa liên tưởng đến những điều thuộc về quy luật tự nhiên không thể tránh khỏi, áp dụng vào các vấn đề đạo đức, xã hội, rằng tội lỗi hay hành vi sai trái, dù có che đậy tinh vi đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị phơi bày và phải gánh chịu hậu quả.