Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống hôn nhân và gia đình của người Việt xưa, đặc biệt là ở những làng quê nơi các mối quan hệ họ hàng, láng giềng có ảnh hưởng sâu sắc. Trong xã hội phong kiến, việc kết hôn thường mang nặng yếu tố môn đăng hộ đối và vai trò của người đàn ông trong gia đình rất quan trọng. Tuy nhiên, trong một số trường hợp đặc biệt, khi người con gái lấy chồng mà mẹ cô ấy là goá chồng, bà mẹ thường có xu hướng dành nhiều tình cảm, sự chăm sóc và cả vật chất cho cặp vợ chồng trẻ, nhất là người con rể. Bà mẹ goá thường không còn chỗ dựa vững chắc về tinh thần và vật chất nên con gái là tất cả, và bà sẽ dồn hết sự nâng niu, yêu thương cho con gái và người con rể, coi như chỗ dựa của mình. Điều này vô tình tạo ra một vị thế “đặc biệt” cho người con rể, khiến anh ta có thể trở nên kiêu căng, tự mãn vì được mọi sự chiều chuộng, không phải lo nghĩ nhiều. Từ quan sát thực tế này, nhân dân đã khái quát hóa thành câu thành ngữ "Chễm chệ như rể bà goá" để nói về những người có thái độ tương tự.