Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Chó treo, mèo đậy' bắt nguồn từ thực tiễn chăn nuôi và đời sống sinh hoạt của người Việt Nam xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp. Thời xưa, khi chưa có các biện pháp bảo vệ tài sản hiện đại, việc giữ gìn vật nuôi như chó, mèo là vô cùng quan trọng. Chó, vốn là loài vật trung thành và có thể canh gác, thường được buộc dây cẩn thận khi chủ vắng nhà hoặc khi có khách lạ để tránh sủa bậy hoặc tấn công người. Việc 'buộc dây' hay 'treo' cho chó thể hiện sự kiểm soát và giữ gìn. Ngược lại, mèo là loài vật tinh ranh, dễ chạy nhảy và có thể bị trộm cắp hoặc lạc mất. Do đó, người ta thường phải 'đậy' chúng trong một không gian kín đáo như lồng, giỏ hoặc buồng để đảm bảo an toàn. Tập quán này phản ánh sự khéo léo, kinh nghiệm của người dân trong việc quản lý tài sản, vật nuôi của mình, đồng thời cũng ngầm thể hiện bản tính của hai loài vật: chó thì cần kiểm soát, mèo thì cần giam giữ cẩn thận.