Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Có ăn nhạt mới thương đến mèo" bắt nguồn từ kinh nghiệm sống gắn bó mật thiết giữa con người và con vật nuôi trong gia đình, đặc biệt là con mèo, trong đời sống nông nghiệp lúa nước truyền thống của người Việt xưa. Trong xã hội xưa, bữa ăn của người nông dân thường rất đạm bạc, đôi khi chỉ có cơm với muối hoặc rau luộc, rất ít khi có thịt cá hay các gia vị đậm đà. Con mèo, một loài vật nuôi gần gũi, thường được cho ăn những thức ăn thừa, những phần thừa thãi trong bữa ăn của con người, mà bản thân thức ăn đó cũng thường là đồ ăn nhạt. Chính vì thế, khi con người trải qua những bữa ăn thiếu thốn, nhạt nhẽo, họ sẽ dễ dàng liên tưởng và cảm thông với sự thiếu thốn tương tự của con mèo. Câu nói này phản ánh cái nhìn nhân văn, sự đồng cảm sâu sắc mà ông cha ta dành cho cả con vật nuôi, thể hiện sự quan sát tinh tế về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên, giữa người với vật.