Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Có cà thì thôi gắp mắm" bắt nguồn từ kinh nghiệm ẩm thực và cách sinh hoạt thường nhật của người Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn. Trong bữa ăn truyền thống, mắm (như mắm tôm, mắm ruốc, nước mắm) là một gia vị không thể thiếu để tăng thêm phần đậm đà cho món ăn. Tuy nhiên, một số loại cà như cà dầm tương, cà muối, cà pháo lại vốn dĩ đã có vị mặn, chát hoặc chua đặc trưng, đủ sức hấp dẫn và làm cho món ăn thêm phần hấp dẫn mà không cần đến mắm. Việc gắp mắm khi đã có cà giống như việc thêm một thứ gia vị không cần thiết, làm át đi hoặc làm mất cân bằng hương vị tự nhiên vốn có của món cà, thậm chí còn khiến món ăn trở nên quá mặn, khó ăn. Từ đó, người xưa đã đúc kết kinh nghiệm này để răn dạy con cháu về thái độ sống, về sự khéo léo, tinh tế trong việc lựa chọn và sử dụng mọi thứ sao cho phù hợp, tránh sự thừa thãi, lãng phí và làm ảnh hưởng đến những giá trị tốt đẹp sẵn có.