Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ "Có dưa thì chừa rau" bắt nguồn từ thực tiễn đời sống nông nghiệp và tập quán ăn uống của người Việt xưa. Vào thời xưa, lương thực thường khan hiếm, bữa ăn chủ yếu là rau luộc, cháo loãng hoặc cơm độn. Các món ăn có "dưa" (có thể là dưa cà muối, dưa chuột, hoặc các loại rau củ muối chua khác) thường là những món có vị đậm đà, ăn kèm để chống ngán hoặc làm tăng hương vị cho bữa ăn. Tuy nhiên, dưa thường được làm ra với số lượng hạn chế, không phải lúc nào cũng có. "Rau" thì phong phú hơn, dễ kiếm hơn, có thể là rau trồng vườn hoặc rau hái ngoài đồng. Vì vậy, khi có món dưa quý giá, người ta khuyên rằng nên biết "chừa rau", nghĩa là không nên chỉ tập trung vào món "dưa" mà bỏ quên những thứ khác có giá trị tương đương hoặc quan trọng không kém, hoặc không nên ăn "dưa" một cách vội vã, tham lam mà không suy nghĩ đến việc chia sẻ hay dự phòng. Nó thể hiện sự khôn ngoan, biết tính toán, biết chia sẻ trong hoàn cảnh khó khăn, đảm bảo sự cân bằng và hài hòa trong sinh hoạt cộng đồng.