Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ "Có thờ có thiêng, có kiêng có lành" phản ánh sâu sắc tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên và các vị thần linh, những yếu tố đã ăn sâu vào đời sống văn hóa tinh thần của người Việt từ bao đời nay. Trong xã hội phong kiến xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, đời sống con người gắn bó chặt chẽ với thiên nhiên và các yếu tố siêu nhiên. Nông nghiệp là ngành kinh tế chủ đạo, nên người dân luôn cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Họ tin rằng việc thờ cúng tổ tiên, thành hoàng làng, các vị thần nông… không chỉ là trách nhiệm đạo hiếu mà còn là cách để cầu xin sự phù hộ, che chở cho gia đình và cộng đồng. Bên cạnh đó, các tập tục kiêng kỵ (như kiêng làm nhà vào tháng 7 âm lịch, kiêng sát sinh vào ngày rằm, mùng một, kiêng làm vỡ đồ đạc trong nhà…) cũng xuất phát từ mong muốn tránh những điều xui xẻo, tai ương có thể ập đến. Những kinh nghiệm dân gian này được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, dần dần đúc kết thành câu tục ngữ ngắn gọn, dễ nhớ, mang tính răn dạy cao.