Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Có vay có trả, mới thỏa lòng nhau" bắt nguồn từ đời sống kinh tế và xã hội nông nghiệp lúa nước truyền thống của người Việt xưa. Trong bối cảnh làng xã, mọi người thường sống gần gũi, nương tựa lẫn nhau. Hoạt động vay mượn, giúp đỡ nhau trong sản xuất và sinh hoạt diễn ra thường xuyên, từ hạt giống, công cụ lao động đến những nhu yếu phẩm hàng ngày. Khi giáp hạt, thiên tai hay khó khăn đột xuất, việc vay mượn là không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, không phải ai vay mượn cũng đều giữ lời hứa. Có những người vì khó khăn hoặc cố tình chây ì, không trả nợ, gây ảnh hưởng đến đời sống, kế hoạch sản xuất của người cho vay, làm rạn nứt mối quan hệ làng xóm, tình nghĩa. Chính từ thực tiễn đó, để đề cao ý thức trách nhiệm, giữ gìn tình làng nghĩa xóm, ông cha ta đã đúc kết nên câu nói này. Nó vừa là lời khuyên, vừa là lời nhắc nhở, răn đe, góp phần xây dựng một xã hội văn minh, đề cao chữ tín và sự sòng phẳng.