Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ 'Coi trời bằng vung' ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa. Trong cuộc sống sinh hoạt, chiếc vung là vật dụng quen thuộc, thường dùng để đậy nồi thức ăn. Việc lấy một vật dụng nhỏ bé, tầm thường như chiếc vung để 'đo' hay 'coi' cả bầu trời bao la, vô tận thể hiện một sự đối lập khập khiễng, phi lý. Điều này phản ánh thái độ ngạo mạn, không biết mình biết người, không nhận thức được giới hạn của bản thân so với vũ trụ. Xã hội xưa, đặc biệt là môi trường nông nghiệp, đề cao sự khiêm tốn, tôn trọng thiên nhiên và quy luật. Những người có thái độ kiêu căng, coi thường người khác hay coi nhẹ các chuẩn mực xã hội thường bị phê phán. Câu thành ngữ này ra đời như một lời răn dạy, nhắc nhở mọi người phải sống khiêm nhường, biết mình biết ta, tránh xa thói tự cao tự đại.