Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ 'Cơm ba bát, áo ba manh' ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến và nửa thuộc địa, khi đa số nông dân sống trong cảnh nghèo đói, lầm than. Ruộng đất thì ít, địa tô lại nặng, sưu thuế triều đình không ngừng tăng. Cuộc sống của họ gắn liền với đồng áng, mùa vụ, quanh năm lam lũ nhưng thu nhập chẳng được bao nhiêu. "Ba bát cơm" là mức ăn tối thiểu để duy trì sức lực cho lao động, còn "ba manh áo" là số lượng quần áo ít ỏi, có thể là một chiếc áo và một cái quần hoặc tương tự, đủ để che thân và chống chọi với thời tiết khắc nghiệt. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh khốn khó đến đâu, người nông dân vẫn cố gắng xoay sở để sinh tồn. 'Đói chẳng xanh, rét chẳng chết' là minh chứng cho sức chịu đựng phi thường, ý chí kiên cường và khả năng thích nghi tuyệt vời của họ trước thiên nhiên và xã hội. Nó không có nghĩa là họ không cảm thấy đói, rét, mà là họ có cách để vượt qua, không để cái đói, cái rét làm gục ngã hoàn toàn.