Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Bữa cơm đối với người nông dân là thứ quý giá, là thành quả lao động sau một ngày vất vả. Khi mọi thứ không được như ý, từ hạt lúa, mớ rau, con cá cho đến cách chế biến, tất cả đều có thể ảnh hưởng đến hương vị bữa ăn. Nếu hôm đó thời tiết không thuận lợi, mùa màng thất bát, thực phẩm khan hiếm hoặc cách nấu nướng vụng về, thì bữa cơm sẽ trở nên nhạt nhẽo, ăn không ngon. Từ đó, người ta ví von trạng thái tâm lý bất an, bực bội, không vui vẻ với cảm giác 'cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt'. Nó cũng có thể xuất phát từ những mâu thuẫn, bất hòa trong gia đình, khiến không khí bữa ăn trở nên nặng nề, khó chịu, dù thức ăn có ngon đến mấy cũng không cảm thấy ngon.