Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ quan sát đời sống sinh hoạt hết sức gần gũi và quen thuộc của người Việt xưa, đặc biệt là trong môi trường nông nghiệp lúa nước, nơi trẻ em được nuôi dưỡng chủ yếu bằng sữa mẹ. Trong các gia đình nông dân, người mẹ thường phải làm lụng vất vả, từ việc đồng áng đến việc nhà. Đứa trẻ, với bản năng sinh tồn, khi đói hoặc khát, sẽ khóc để thu hút sự chú ý của mẹ. Tiếng khóc của trẻ là tín hiệu cầu cứu rõ ràng nhất. Nếu trẻ không khóc, người mẹ có thể đang bận rộn và không nhận ra tín hiệu đó, dẫn đến việc trẻ phải chịu đói lâu hơn. Từ quan sát thực tế này, cha ông ta đã khái quát hóa thành một quy luật ứng xử chung, không chỉ trong mối quan hệ mẹ con mà còn trong các mối quan hệ xã hội khác, nơi mà việc bày tỏ nhu cầu, nguyện vọng là cần thiết để nhận được sự giúp đỡ hoặc đáp ứng.