Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn sâu xa từ kinh nghiệm thực tiễn sản xuất nông nghiệp lúa nước của người Việt cổ. Nông nghiệp lúa nước phụ thuộc rất nhiều vào thời tiết, đặc biệt là các hiện tượng giông lốc, mưa bão. Người xưa đã quan sát và đúc kết được rằng những cơn giông từ hướng Đông thường mang theo luồng không khí lạnh, ẩm, kèm theo sấm sét, gió mạnh, mưa đá, có sức tàn phá khủng khiếp đối với mùa màng và nhà cửa. Do đó, khi thấy giông từ hướng Đông kéo tới, họ phải lập tức ngừng mọi công việc, tìm nơi trú ẩn an toàn. Ngược lại, những cơn giông từ hướng Nam thường mang theo không khí nóng ẩm, ít có sấm sét mạnh, gió cũng thường nhẹ hơn, có khi còn mang lại cơn mưa tưới mát cho đồng ruộng đang khô hạn. Vì vậy, người dân có thể vừa tranh thủ làm những việc nhẹ nhàng, vừa quan sát để chủ động ứng phó nếu cơn giông diễn biến xấu đi. Sự phân biệt này thể hiện trí tuệ quan sát tinh tường, khả năng dự báo thiên tai và kinh nghiệm ứng phó với tự nhiên của người nông dân Việt Nam xưa.