Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này phản ánh sâu sắc quan niệm "trọng nam khinh nữ" và chế độ phụ quyền trong xã hội Việt Nam truyền thống, đặc biệt là ở các làng xã nông nghiệp. Người xưa quan niệm đàn ông là trụ cột chính, gánh vác việc lớn, bảo vệ và phát triển tài sản gia tộc, do đó, con cái (đặc biệt là con trai) giống cha được coi là sẽ thừa hưởng những đức tính tốt, ý chí kiên cường, khả năng làm ăn, từ đó giúp gia đình hưng thịnh. Ngược lại, phụ nữ thường được mặc định là chỉ lo việc nội trợ, chăm sóc con cái, không có khả năng làm kinh tế lớn. Nếu con trai quá giống mẹ, người ta lo sợ con sẽ yếu đuối, nhu nhược, không gánh vác được việc nhà, dễ sa vào những thói hư tật xấu hoặc thiếu khả năng quản lý tài chính, dẫn đến cảnh "khó ba đời". Quan niệm này còn liên quan đến việc dòng dõi, gia phả thường được tính theo bên cha, và sự giàu có hay nghèo khó của một gia đình xưa kia phụ thuộc nhiều vào khả năng làm lụng, cai quản của người đàn ông.