Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà sự phân hóa giàu nghèo ngày càng gay gắt, và sự thối nát trong bộ máy quan lại, tầng lớp giàu có cũng ngày càng lộ rõ. Trong xã hội xưa, đặc biệt là ở các đô thị hay những nơi giao thương sầm uất, có không ít kẻ giàu lên nhanh chóng nhờ vào những hành vi phi pháp, lừa lọc, bóc lột sức lao động của người nghèo, hoặc thông qua các mối quan hệ bất chính với quan lại để trục lợi. Những người này, bề ngoài có thể có vẻ thành công, giàu có, nhưng bản chất lại là "méo mó" về đạo đức, tâm hồn. Họ đánh đổi nhân phẩm, lương tri để lấy "đồng tiền". Câu nói này phản ánh sự bất mãn, chua chát của nhân dân lao động trước hiện thực xã hội đầy bất công, nơi mà cái xấu, cái ác đôi khi lại được đền đáp bằng vật chất, trong khi cái thiện, cái đẹp lại gặp nhiều khó khăn. Nó là lời cảnh tỉnh, là tiếng thở dài của những người lương thiện.