Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người Việt xưa trong đời sống nông nghiệp lúa nước, gắn liền với tập quán chăn nuôi và đánh bắt cá. Cá rô và cá giếc là những loài cá phổ biến trong ao, hồ, sông, suối ở làng quê Việt Nam. Cá rô, với bản tính có gai nhọn, thường tỏ ra hung dữ và khó bắt, đôi khi được ví như sự giữ gìn, không dễ dàng buông bỏ. Còn cá giếc, thường nhỏ bé và có màu sắc đẹp, lại dễ bị thu hút bởi mồi câu, thể hiện sự "ưa" cái mới, cái đẹp hoặc cái lợi trước mắt. Từ quan sát hai loài cá này, người xưa đã khái quát hóa thành bài học về cách ứng xử với tài sản: cần biết giữ gìn những gì mình có (như cá rô) và không nên chạy theo những thứ phù phiếm, không bền vững hoặc không thuộc về mình (như cá giếc dễ dàng bị dụ dỗ). Nó phản ánh lối sống giản dị, coi trọng lao động và tài sản tích lũy được từ mồ hôi nước mắt.