Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà đời sống vật chất còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Người nông dân Việt Nam quen với việc sản xuất nông nghiệp phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, mùa vụ. Họ hiểu rõ quy luật sinh tồn, của cải làm ra, lương thực tích trữ đều có giới hạn, có thể bị tiêu hao do thiên tai, dịch bệnh hoặc do chính nhu cầu sinh hoạt hàng ngày. Trái lại, tình làng nghĩa xóm, tình cảm gia đình, bạn bè là những thứ quý giá, bền vững hơn. Khi có hoạn nạn, đó là những mối quan hệ giúp đỡ nhau vượt qua. Trong các dịp lễ Tết, hội hè, sau những bữa ăn cỗ linh đình, của ngon vật lạ rồi cũng sẽ hết, nhưng những kỷ niệm, tình cảm gắn bó giữa mọi người mới là điều đọng lại. Câu nói phản ánh kinh nghiệm sống, sự chiêm nghiệm sâu sắc của nhân dân về giá trị thực sự của cuộc đời, đặt tình nghĩa lên trên hết, coi đó là tài sản vô giá không gì sánh được.