Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi giá trị của lao động và sự cần cù, tiết kiệm được đề cao. Trong nền văn minh lúa nước, việc làm ra hạt lúa, củ khoai, tấc đất là cả một quá trình lao động vất vả, đòi hỏi sự kiên trì, nhẫn nại và gắn bó với đất đai. Do đó, những thành quả lao động này được coi là tài sản quý giá, cần được cất giữ cẩn thận, trân trọng trên gác - nơi cao ráo, sạch sẽ, an toàn nhất trong ngôi nhà truyền thống của người Việt. Ngược lại, cờ bạc là thú vui đỏ đen, mang tính may rủi, không tạo ra giá trị thực mà còn dễ dẫn đến tán gia bại sản. Tiền bạc từ cờ bạc không được xem trọng, thường bị vứt bỏ hoặc để bừa bãi ngoài sân, nơi công cộng, thể hiện sự khinh rẻ, xem thường. "Của bất nhân" là những thứ có được do hành vi phi đạo đức, trái với luân thường đạo lý như trộm cắp, lừa đảo, tham ô. Những thứ này bị xã hội lên án, tẩy chay, thậm chí bị xua đuổi, coi như thứ ô uế, không xứng đáng có chỗ trong nhà, nên phải để "ngoài ngõ" - nơi xa nhất, ngoài lề xã hội.