Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Của trời trả địa" bắt nguồn từ quan niệm của người Việt xưa về sự tuần hoàn của tự nhiên và lẽ công bằng vũ trụ. Trong nền văn minh lúa nước, con người luôn phụ thuộc vào thiên nhiên, từ mưa thuận gió hòa đến các yếu tố tự nhiên khác. Những gì thiên nhiên ban tặng, hay những gì xuất hiện một cách ngẫu nhiên, không do công sức lao động trực tiếp tạo ra, thường được coi là "của trời". Ngược lại, "địa" tượng trưng cho mặt đất, nơi mọi thứ sinh sôi nảy nở và cũng là nơi mọi thứ cuối cùng sẽ trở về. Câu nói này phản ánh kinh nghiệm dân gian về việc tài sản có được do may mắn, chiếm đoạt, hoặc do những yếu tố siêu nhiên, không chính đáng, thường không bền vững và rồi sẽ bị mất đi hoặc tiêu tán, giống như những gì trời ban tặng cuối cùng cũng hòa vào lòng đất. Nó cũng có thể ám chỉ những vật bị bỏ rơi, không ai nhận, hoặc những thứ không rõ nguồn gốc.