Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ "Của vắn mặt dài" có lẽ bắt nguồn từ hoạt động trao đổi, buôn bán, hoặc làm ăn sinh sống của người Việt thời xưa, đặc biệt là trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp. "Của vắn" có thể ám chỉ những món hàng hóa có giá trị thấp, không đẹp mã, khó bán hoặc lợi nhuận thu được không đáng kể. Ngược lại, "mặt dài" có thể liên quan đến hình ảnh khuôn mặt người bán hoặc người mua. Trong văn hóa xưa, việc giữ "mặt dài" (thể hiện sự nghiêm túc, có uy tín, không dễ dãi) hoặc "mặt ngắn" (thể hiện sự xuề xòa, thiếu chuyên nghiệp) trong giao dịch là rất quan trọng. Câu này có thể ám chỉ rằng những món hàng hóa không ra gì (của vắn) thì thường đi kèm với những người bán hoặc người mua có thái độ không đàng hoàng, thiếu tôn trọng, hoặc thậm chí là lừa đảo (mặt dài - mang hàm ý tiêu cực về sự gian xảo, không minh bạch trong cách làm ăn). Nó cũng có thể ám chỉ việc người ta thường hay chê bai, coi thường những thứ không ra gì hoặc những người không có địa vị, coi đó như là một lẽ hiển nhiên.