Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Đa ngôn đa quá" bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống giao tiếp của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh xã hội phong kiến, nơi mà lời nói có thể mang lại ân sủng hoặc tai ương. Trong lao động sản xuất, đặc biệt là nông nghiệp, sự chính xác và cẩn trọng trong từng lời chỉ bảo, trao đổi là vô cùng quan trọng để tránh sai sót dẫn đến thất bát mùa màng. Bên cạnh đó, trong các mối quan hệ làng xóm, dòng tộc, một lời nói thiếu suy nghĩ có thể gây ra mâu thuẫn, chia rẽ. Ông cha ta nhận thấy rằng những người hay nói, nói không suy nghĩ thường dễ mắc sai lầm, hoặc vô tình tiết lộ bí mật, hoặc buông lời làm mất lòng người khác. Từ đó, câu "Đa ngôn đa quá" ra đời như một lời khuyên răn, nhắc nhở mọi người giữ gìn lời ăn tiếng nói, tránh những hậu quả không đáng có.